Đề bài : Cây lau tận mắt chứng kiến việc Vũ Nương ngồi bên trên bờ Hoàng Giang kêu than một bản thân rồi tự vẫn. Viết lại mẩu chuyện đó theo ngôi kể đầu tiên hoặc ngôi nói thứ ba. (Mở rộng lớn "Chuyện thiếu nữ Nam Xương" của Nguyễn Dữ

Bài có tác dụng 1

Trời bắt đầu tảng sáng. Đằng đông hầu hết đám mây màu sắc xám đục đang chuyển dần sang sắc đẹp hồng phơn phớt. Cái lạnh của đêm thu đọng trong từng giọt sương bám đầy trên lá khiến tôi - một cây lau nhỏ dại - uốn bản thân run rẩy. Mẫu Hoàng Giang ngái ngủ vẫn lừ đừ trôi xuôi. Không khí vắng lặng. Từ trong làng, thỉnh phảng phất vọng ra tiếng kê gáy sớm.

Bạn đang xem: Cây lau chứng kiến việc vũ nương ngồi bên bờ

tự nhiên tôi nghe thấy có tiếng khóc tức tưởi, cách quãng văng vọng đâu đây. Một bóng fan đang tiến mang lại gần lớp bụi lau mọc cạnh bên bờ sông. Gương mặt người ấy rõ dần. Tôi nhận thấy đó là Vũ Nương, vì bạn nữ thường ra bờ sông giặt giũ vào mỗi sớm mai. Phần lớn khi, đứa con trai bé dại vẫn giỏi lẽo đẽo theo sau mẹ, cơ mà sao hôm nay nàng đi có một mình và lại than khóc sầu não rứa kia ?

Vũ Nương ngồi thụp xuống vạt cỏ ướt, gục khía cạnh vào hai bàn tay. Đôi vai gầy của nữ giới cứ rung lên từng đợt, nom tội nghiệp vô cùng. Bỗng nàng vụt đứng dậy, ngoảnh khía cạnh về phía Đông cơ mà than rằng :

- ước xin trời cao đất dày hãy làm chứng cho tấm lòng son sắt thuỷ tầm thường của Vũ Nương này ! suốt mấy năm ông xã con ra trận xa nhà, tôi luôn luôn một dạ hóng chồng, giữ gìn tiết hạnh, làm sao dám 1-1 sai. Gánh nặng mẹ già, con dai, tôi nỗ lực lo mang lại vẹn toàn, chu tất. Những ao ước hết chiến tranh, vk chồng, phụ vương con sum họp cho thoả những ngày trông, tối nhớ. Nào ngờ chỉ bởi vì câu nói để dỗ dành đứa con thơ số đông lúc chỉ bóng mẫu mã in trên vách giữa đêm khuya, dưới ánh sáng của đèn hiu hắt :" phụ vương Đản về kìa!" mà lại ra nông nỗi. Trương Sinh ông chồng tôi vốn tính nhiều nghi. Tôi thanh minh, thề thốt thế nào thì cũng không tin, khăng khăn kết tội tôi ăn uống ở nhị lòng. Xét thấy bản thân sống trọn đạo dâu con, ông xã vợ, chẳng làm điều gì khiến cho tổ tông, phụ huynh ô nhục, nay chỉ biết lấy cái chết để giải nỗi oan khiên. Trước khi chết, tôi xin tất cả một lời nguyền : " giả dụ tôi đoan trang duy trì tiết, trinh trắng gìn lòng, vào nước xin làm ngọc Mị Nương, xuống đất xin có tác dụng cỏ ngốc Mĩ. Ngược chấp nhận chim dạ cá, lừa ông xã dối con, bên dưới xin làm cho mồi mang đến cá tôm, trên xin có tác dụng cơm mang lại diều quạ và chịu đựng mọi tín đồ phỉ nhổ.

Nói đoạn, nữ giới leo lên mỏm đất nhô ra sông, gieo bản thân xuống nước. Trời đất, thần thánh bệnh giám lòng thành của Vũ Nương yêu cầu sai các chị em Tiên đưa thiếu nữ về thuỷ cung thông thường sống cùng với Linh Phi.

Ít ngày sau, cũng chủ yếu đưa con chỉ bóng Trương Sinh in trên vách buồng lúc đêm khuya nhưng nói :" phụ vương Đản lại về tề !". đọc ra, Trương Sinh khóc đồ vật vã, ăn năn nhưng sẽ quá muộn.

Hồn Vũ Nương hiện tại về báo mộng mang đến Trương Sinh là chiều vào đêm mai hãy bế bé ra bến Hoàng Giang để chạm mặt nàng. Theo lời bà xã dặn, Trương Sinh lập đàn tế vợ ở ven sông. Lát sau, đại trượng phu thấy một đoàn chiến mã xe, võng lọng ẩn hiện thấp thoáng thân dòng. Vũ Nương nói vọng vào rất nhiều lời thương nhớ và dặn dò chồng chăm lo chu đáo đứa con thơ. Nhoáng chốc, toàn bộ mờ dần dần rồi tan biến.

Trương Sinh bồng con đứng chết lặng như hoá đá. Cơn tị tuông vô lối của nam giới đã gây ra cảnh sinh li tử biệt. Mặc dù chàng gồm tự trách mình đến đâu đi chăng nữa thì người bà xã xinh đẹp, nết na cũng không thể trở về. Chiều chuộng Vũ Nương, dân thôn lập miếu bái nàng ngay bên cạnh khóm lau, chỗ chị em ngồi than thở trước khi trầm bản thân xuống Hoàng Giang.

Bài làm 2 :

Bao năm đang trôi qua, nỗi oan của Vũ Nương cũng được chính người ông chồng kia giải. Vậy nhưng cho đến tận hôm nay tôi vẫn thiếu hiểu biết nhiều được con bạn thật to đùng và cao siêu biết bao nhưng lý do vẫn có thời điểm họ ích kỷ và nhỏ tuổi nhen làm vậy?

Họ bên lau tía cửa hàng chúng tôi đã sống trên bờ Hoàng Giang cả triệu năm rồi. Gia tộc tôi đã trải qua bao nhiêu thế hệ tôi cũng quan yếu nhớ. Nhưng mái ấm gia đình tôi thông thường sẽ có thói quen truyền kể cho nhau nghe hồ hết "chuyện đời" xáy ra ngơi nghỉ trên sông mà những thế hệ phụ thân ông của chúng tôi từng bệnh kiến. Bao nhiêu năm đã trôi qua và đã và đang quá già để nhớ về gần như chuyện, tuy nhiên tôi vẫn tồn tại nhớ như in chiếc ngày bi kịch đến với người thiếu phụ Vũ Nương.

Tôi nhớ thời gian trước tôi vẫn còn trẻ lắm. Tôi thường sẽ có thói thân quen thức khôn cùng khuya để khỏa mình trong nước dưới gần như đêm trăng. Nước sông Hoàng Giang ban đêm rất lặng cùng dịu mát. Trăng sáng, lại được vui chơi với mấy chị cá mương thì thiệt là ưng ý thú.

Xem thêm: Top 10 Bài Văn Phân Tích Tác Phẩm "Độc Tiểu Thanh Kí" Của Nguyễn Du Hay Nhất

Hôm ấy, đã uốn mình trong nước, tôi bỗng giật bản thân khi đột nhiên nghe bao gồm tiếng bạn đang nức nở. Tôi nín lặng, giờ khóc ngày một rõ hơn. Không nghi hoặc gì nữa (tôi nghĩ), chắc có ai đó đang gặp gỡ một chuyện nào đấy rất nhức thương. Tôi quên ngay lập tức anh nước cùng mấy chị cá mương khi bước đầu nghe giọng một người bầy bà than thở:

- nhỏ lạy trời lạy đất, lạy hà bá bên dưới lòng sông! Thân bé sao khổ quá. Những muốn ngày ông chồng chinh chiến xa về là ngày gia đình đoàn tụ sum họp. Vậy nhưng cái ước muốn ấy giờ tan như mây như khói. Bao năm qua bé đã đề nghị chịu muôn nghìn cay đắng. Chồng đi chiến trường nơi xa, 1 mình con tần tảo chăm mẹ già nuôi con nhỏ. Rồi cho khi người mẹ già lâm bệnh, bé lại chạy đôn chạy đáo lo đủ chuyện dung dịch thang cơ mà vẫn chẳng sao cứu được. Bà mẹ mất đi, bé mất một nguồn hễ viên, quan liêu tâm, phân chia sẻ. Ngay khi ấy nhỏ đã buộc phải tự khuyên mình: yêu cầu nuôi hy vọng. Toàn bộ mọi điều giỏi đẹp, con đã đoạt cho bé bỏng Đản yêu thương yêu. Bao hi vọng được bà bầu con bé nuôi bự từng ngày, vậy mà bây giờ ông trời gây nên cảnh trớ trêu mà chiếm đi của bé tất cả. Nhỏ còn sống để triển khai chi...