Trao Duyên là trong những đoạn trích cảm động, nhức thương duy nhất trong Truyện Kiều, ở kia Nguyễn Du đang thể hiện khả năng nắm bắt chổ chính giữa lí nhân thiết bị tài tình, đôi khi thấy được bi kịch tình yêu, bi kịch nỗi đau trung ương hồn đầy xâu xé của Thúy Kiều khi trao duyên mang lại Thúy Vân. Đặc biệt là 8 câu thơ cuối.

Bạn đang xem: Phân tích 8 câu cuối trao duyên

“Bây giờ xoa gãy gương tan,

Kể làm sao xiết muôn vàn ái ân”

Sự giác tỉnh của Thúy Kiều về nỗi đau của đời mình, để thấm thía hơn hiện tại mối tình xinh tươi sâu nặng khẩn thiết với chàng Kim giờ chỉ đành bỏ ngỏ, quan trọng tái hồi, dẫu bao gồm ghép lại thì cũng không hề được như xưa. “Kể làm sao xiết muôn nghìn ái ân”, trái lập giữa cái hiện nay và loại bao giờ. Cái hiện giờ là bây giờ đớn đau, cái bao giờ là mảnh tình một thuở muôn ngàn ái ân. Hạnh phúc với Kiều lúc này chỉ là một trong tương lai u ám và sầm uất xa xăm chỉ rất có thể cảm thấy cơ mà không nhìn thấy.

“Phận sao phận bạc đãi như vôi

Đã đành nước rã hoa trôi lỡ làng"

“hồng nhan bội bạc mệnh”, câu nói ấy trong khi ám cả vào nàng, vào cuộc đời nàng, suốt đời bao bọc lấy kiếp long đong. Bao gồm xã hội phong kiến kim tiền mang dối, thối nát và tàn ác đã đẩy giao diện đến bước đường thuộc đầy âu sầu này, tuy nhiên dù vì thế phận thanh nữ nhi thường tình, thiếu phụ còn rất có thể làm gì rộng được nữa, thiếu nữ cũng đành bất lực “đã đành” như 1 lời thở than, cam chịu đựng số phận đớn đau. Câu thơ như lời đối thoại, mà tương tự như lời độc thoại đớn đau mang lại tột cùng, Kiều than mang đến số kiệp tệ bạc bẽo, thân phận bèo bọt của mình, tương tự như biết từng nào kiếp hồng nhan phận hầm hiu khác bị cuống vào guồng quay oan nghiệt của làng hội phong kiến. Câu thơ vang lên nặng trĩu nề, bi đát như một lời nghi hoặc nghìn năm thiên cổ, như ráng cho tiếng nói của biết bao số kiếp bạc phận khác.

cơ mà trong đỉnh điểm của nỗi đau riêng lắng của mình, Kiều lại nghĩ đến đại trượng phu Kim. Thương hiệu Kim Trọng vang lên lúc này, như 1 tiếng kêu yêu thương của một người đang chới cùng với trước bờ vực thẳm của đời mình:

 "Ơi Kim Lang! Hỡi Kim Lang

 Thôi thôi thiếp sẽ phụ đấng mày râu từ đây"

Sự thực là có một Thúy Kiều vẫn chết, kia là chiếc chết trong lòng hồn,cái bị tiêu diệt của tình yêu đầu không trọn vẹn trong cả 15 năm cảm thấy mãi vẫn chảy nát cõi lòng. Cụ thể trong gian khổ Kiều vẫn hướng đến Kim Trọng, vẫn một lòng thủy phổ biến son fe với chàng, tuy nhiên nàng vẫn dìm mình là người phụ bạc, khiến nỗi nhức như sẽ dấy lên ko ngớt trong trái tim nàng. Sau đầy đủ dòng tâm tư tình cảm quằn quại, nỗi đau về tình yêu tan vỡ trào dâng trong trái tim Kiều. Sau cả một tối thức trắng, thể xác mệt mỏi nhọc, trung tâm hồn, trái tim tan nát, Kiều bên cạnh đó không thể trụ vững vàng được nữa:

“Cạn lời hồn chết giả máu say

Một tương đối lạnh ngắt, đôi tay giá đồng"

Trong tột bậc của nỗi đau, ta vẫn thấy tỏa sáng một tình cảm cao đẹp, đẹp cho đau thương, bi thương cho số kiếp đàn bà Kiều , “hồn chết giả máu say”, “hơi rét ngắt”, toàn bộ những cách biểu đạt như ghim số đông khắc khoải vào lòng tín đồ đó, đã trở thành niềm nhức đáu trung ương can, làm cồn lên phần lớn dày xé bất tận trong tim người đọc về cái kết thừa đỗi bi thương, cũng vì một trái tim yêu quá sâu nặng, tha thiết mang đến quặn thắt của Kiều. Cùng với nàng, tình thân cho đấng mày râu Kim là lẽ sống, hiện giờ lẽ sống ấy dường như không còn, sự thực chẳng khác nào, sinh sống không bởi chết.

Xem thêm: Phân Tích Tình Cảnh Lẻ Loi Của Người Chinh Phụ " Của Đặng Trần Côn

Nếu không tồn tại một trái tim cảm thông sâu sắc với nàng kiều, sao Nguyễn Du hoàn toàn có thể viết phần đông câu thơ như rỉ huyết đầu ngọn bút như thế, trang văn, từng nhịp thơ, lời thơ như tiếng lòng gào thét, cũng đầy uất nghẹn, bế tắc của Thúy Kiều. Đó thực sự là sự đồng điệu mang đến từng điệu hồn tế vi duy nhất của người sáng tác và nhân vật.