Phân tích diễn biến tâm trạng nhân thiết bị Chí Phèo trường đoản cú sau khi gặp thị Nở trong truyện ngắn “Chí Phèo” của phòng văn nam giới Cao.

Bạn đang xem: Phân tích tâm trạng chí phèo khi gặp thị nở


*

Nam Cao là cây cây bút hiện thực phê phán xuất sắc, là nhà nhân đạo nhà nghĩa lớn của nền văn học vn giai đoạn 1930 – 1945. Chế tạo của ông chủ yếu ở hai mảng vấn đề : viết về bạn trí thức nghèo với về những người dân nông dân thuộc khổ. Ở mảng chủ đề viết về người nông dân, “Chí Phèo” là 1 trong những kiệt tác. Trong vật phẩm này, công ty văn sẽ xây dựng thành công hình tượng nhân đồ Chí Phèo, ông quan trọng đặc biệt khắc họa rõ nét diễn biến tâm trạng của nhân đồ vật này từ bỏ sau khi gặp Thị Nở. Đây là 1 trong thành công đáng kể của người sáng tác trong truyện ngắn này.

Truyện ngắn “Chí Phèo” thành lập trước bí quyết mạng mon Tám. Thuở đầu truyện có tên là “Cái lò gạch men cũ”, trong khi in ấn thành sách lần đầu, công ty xuất phiên bản tự ý thay đổi “Đôi lứa xứng đôi”, sau này, trong khi in ấn lại vào tập “Luống cày” (1946) nhà văn đổi lại thành “Chí Phèo”.

Truyện nhắc về nhân đồ gia dụng Chí Phèo. Thưở nhỏ, Chí bị cả phụ thân lẫn bà mẹ bỏ rơi, sống đơn nhất bất hạnh. Lớn lên đi làm việc thuê mang lại nhà Bá Kiến, bị Bá con kiến ghen, đẩy vào tù. Khi ra tù, Chí chuyển đổi hẳn cả nhân hình lẫn nhân tính. Hắn biến chuyển tay không đúng của Bá Kiến, là bé quỉ dữ của làng mạc Vũ Đại. Rồi hắn gặp mặt Thị Nở, một cô gái xấu “ma chê quỉ hờn”. Chén bát cháo hành với tình yêu đương yêu, sự quan tiền tâm âu yếm của Thị đang thức tỉnh phần người bấy lâu nay bị vùi phủ sâu trong trái tim hồn Chí. Chí Phèo mong được quay trở về làm người lương thiện, hắn hy vọng rằng Thị Nở đang mở đường mang lại hắn. Dẫu vậy bà cô Thị chống cấm. Chí nhận thấy bi kịch khổ cực : bị cự tốt quyền có tác dụng người. Chí bèn xách dao cho nhà Bá Kiến, kẻ đã gây ra thảm kịch của hắn, giết chết Bá kiến rồi tự vẫn.

Trước cuộc chạm chán gỡ đầy tình cờ với thị Nở trong đêm trăng sống vườn chuối cạnh bờ sông, Chí Phèo là 1 trong “con quỷ dữ” của làng mạc Vũ Đại. Hắn triền miên một trong những cơn say dài bất tận và sống trong chứng trạng vô thức. Sau loại đêm số phận ấy, cuộc đời Chí Phèo tưởng chừng như được trở qua một trang mới. Sáng sủa sớm hôm sau, hắn tỉnh dậy. Hắn bắt đầu cảm dấn được cuộc sống xung quanh mình và tất cả những cảm xúc của một bé người. Lần trước tiên từ khi ra tù, Chí Phèo tỉnh rượu và tất cả cái cảm hứng “miệng đắng, lòng mơ hồ buồn”. Lần đầu tiên, Chí Phèo nghe được những âm thanh không còn xa lạ của cuộc sống đời thường hằng ngày bao quanh hắn : “tiếng chim hót kế bên kia sung sướng quá”, “tiếng anh thuyền chài gõ mái chèo xua đuổi cá”, giờ trò chuyện của những người đi chợ về…Những âm nhạc ấy vẫn gợi ghi nhớ trong hắn mong mơ giản dị và đơn giản từ thuở thời xưa : “có một gia đình nho nhỏ, chồng cuốc mướn cày thuê, vợ dệt vải”. Qúa khứ tuy túng thiếu ấy ni với Chí cũng là một trong những điều thực xa vời. Thực tại bây giờ của hắn là “già mà vẫn tồn tại cô độc”. Điều ấy khiến hắn bi đát và lo ngại cho tương lai : đói rét, gầy đau cùng cô độc đã đày đọa hắn lúc về già. Cùng hắn sợ duy nhất là cô độc. Một kẻ chỉ biết sống bởi giật chiếm và dọa nạt, một kẻ vẫn làm ngã xuống và nước mắt của bao nhiêu người lương thiện, vậy mà bây giờ cũng biết sợ, và lại sợ tốt nhất là cô độc. Hình như, thực chất người trong hắn đang mơ hồ tỉnh dậy.

Hắn sẽ nghĩ vu vơ thì thị Nở đến, có theo một xoong cháo hành còn rét nguyên. Đầu tiên, Chí Phèo “rất ngạc nhiên”. Hết kinh ngạc thì hắn thấy “mắt bên cạnh đó ươn ướt”. Con quỷ dữ Chí Phèo sẽ biết khóc. Hắn cảm động đến bởi vậy là bởi đó là lần trước tiên hắn được bạn ta cho, xưa nay, ý muốn có chiếc gì, hắn yêu cầu giật cướp và dọa nạt. Hắn nhìn chén cháo bốc khói mà lòng “bâng khuâng”, rồi hắn nhìn thị Nở đang mỉm cười toe toét mà cảm giác thị “có duyên”. Gồm cái nào đấy đang trỗi dậy trong thâm tâm Chí Phèo, hợp lý đó là tình cảm ? tất cả thế thì mới có thể nhìn một người đàn bà “ma chê quỷ hờn” vì vậy “có duyên” chứ ! Rồi thì hắn thấy “vừa vui vừa buồn” cùng “một cái gì nữa giống như là ăn năn”. Chí vui bởi vẫn vẫn đang còn một người quan tâm đến hắn. Chí bi lụy và ân hận bởi tội lỗi mình tạo ra quá nhiều, tuyến đường trở về làm cho một người thông thường của hắn chắc rằng là đang lắm chông gai. Đưa chén bát cháo lên miệng, Chí Phèo thấy cháo “mới thơm làm sao” với húp một húp, Chí cảm thấy “cháo hành ăn rất ngon”. Cháo hành vốn là thứ quê mùa, không hẳn cao lương mĩ vị gì, lại được nấu bởi vì bàn tay của một người “dở hơi” thì chắc hẳn rằng dở lắm; nạm mà cùng với Chí Phèo thì nó thật ngon. Chén cháo tự tay người bầy bà là thị Nở ấy làm Chí Phèo ghi nhớ về bà Ba bà xã Bá Kiến. Chí Phèo thừa hiểu, “cái nhỏ quỷ cái” ấy chỉ lợi dụng hắn chứ yêu mến gì. Hắn chưa khi nào được một người bọn bà như thế nào yêu cả. Bởi vì vậy, chén bát cháo hành của Thị Nở làm hắn để ý đến nhiều. Ngồi ăn cháo hành cạnh thị Nở, hắn thấy “lòng thành con trẻ con”, “hắn mong làm nũng với thị như với mẹ”. Ngòi bút Nam Cao thật tinh tế và tràn trề tình yêu mến khi diễn đạt tinh tế diễn biến tâm trạng của Chí. Ông nhận biết phần bạn không lúc nào mất vào hình hài bé quỷ dữ Chí Phèo. Phần fan ấy đã trọn vẹn trở về cùng với Chí và khiến cho hắn “thèm lương thiện”, hắn ý muốn “làm hòa” với đa số người biết bao. Hắn hi vọng thị Nở vẫn mở đường đến hắn. Hắn mong muốn tràn trề “họ sẽ lại dấn hắn vào dòng xã hội bằng phẳng, thân thiết của những người lương thiện”. Niềm hi vọng được gia công người lương thiện làm cho Chí Phèo thấy “lòng khôn cùng vui”. Chí thấy mình với thị Nở sẽ làm thành một cặp siêu xứng đôi, và đưa ra quyết định lấy thị. Năm ngày sau đó là năm ngày hạnh phúc nhất cuộc sống Chí Phèo. Hắn với thị Nở sinh sống với nhau như vợ chồng. Hắn đã không còn kinh rượu nữa nhưng nỗ lực uống cho thật ít nhằm tỉnh táo. Hiện nay hắn “say” thị Nở chứ không hề say rượu. Bây giờ, hắn là con người chứ không thể là “con quỷ”.

Thế nhưng, năm khoảng đó thật ngắn ngủi. Đến ngày sản phẩm sáu thì thị Nở ghi nhớ ra thị đang còn một bà cô đi làm việc ăn xa vẫn về trong thời gian ngày hôm ấy. Thị buộc phải dừng yêu nhằm về đơn vị hỏi cô thị đã. Thị trở về quê hương rồi trở lại nhà Chí Phèo với cơn khó chịu sau đều lời xỉa xói đay nghiến của bà cô. Thị tới cùng “trút vào khía cạnh hắn tất cả lời bà cô”. Nghe đều lời ấy, Chí Phèo “nghĩ ngợi một tí rồi dường như hiểu”. Đầu óc bị cơ liệt bấy lâu của hắn yêu cầu nghĩ ngợi một tí rồi bắt đầu “hiểu” được đông đảo lời của bà cô thị Nở. Hắn hiểu một cách sâu sắc về mọi lời ấy. Hắn phát âm rằng không thể ai coi hắn là con bạn nữa. Một người ở đầu cuối mà hắn hy vọng nhất cũng đã lắc đầu hắn. Hắn hiểu ra rằng tín đồ ta không gật đầu đồng ý hắn quay trở lại làm bạn lương thiện. Đó là bi kịch khổ sở của cuộc sống hắn : bị cự xuất xắc quyền có tác dụng người. Nhấn ra bi kịch thê thảm ấy, Chí Phèo lại uống rượu. Tuy nhiên bây giờ, càng uống, hắn “càng tỉnh giấc ra” và lại càng “buồn” hơn. Hắn cứ thấy khá cháo hành thoang thoảng đâu đây. Hắn “ôm khía cạnh khóc rưng rức”. Yêu mến thay, hắn hình thành là người mà lúc này muốn làm bạn cũng tất yêu được. Hắn cứ nỗ lực uống, uống cho tới say mượt đi. Rồi hắn ra đi cùng với một bé dao sinh sống thắt lưng. Vào cơn say, chất xám của hắn vẫn không thể nào quên được bi kịch khổ cực của đời mình, và càng không thể nào quên được kẻ đã đẩy hắn vào thảm kịch ấy. Không ai khác xung quanh Bá Kiến. Thế cho nên mà hắn không đến nhà “con đĩ Nở” như dự định lúc đầu mà đi thẳng đến nhà lão bá. Đến đấy, hắn chứa tiếng đòi hiền lành thống thiết : “Tao muốn làm tín đồ lương thiện” tuy thế cũng đồng thời hiểu đúng bản chất “tao quan trọng làm bạn lương thiện được nữa”. Phần lớn câu nói ở đầu cuối của Chí nghe sao thật xót xa, cay đắng. Hắn chỉ từ một phương pháp nữa, phương pháp để được vơi nhàng, thanh thản, đó là ra đi thuộc với thực chất người của mình. Nhưng trước khi ra đi, hắn yêu cầu trả thù, bắt buộc giết kẻ đã khiến hắn không được làm người nữa. Hắn hành động ngừng khoát, tàn khốc : làm thịt bá Kiến cùng tự vẫn. Chí Phèo từ bỏ vẫn bởi hắn gồm sống tiếp cũng không thể được làm người lương thiện nữa. Tử vong đau đớn, tức tưởi của Chí Phèo vừa là tiếng nói tố giác tội ác của tầng lớp kẻ thống trị phong con kiến vừa là lời khẳng định, tin tưởng vào bản chất lương thiện không khi nào mất đi giữa những người nông dân thuộc khổ đáng thương.

“Chí Phèo” là dẫn chứng tiêu biểu tuyệt nhất cho kĩ năng truyện ngắn phái nam Cao. Bằng nghệ thuật xây dựng nhân trang bị điển hình, nhà văn tố cáo thâm thúy xã hội thực dân nửa phong loài kiến phi nhân đạo bóp nghẹt cuộc đời của bé người, đẩy con bạn vào “bước mặt đường cùng”. Kết cấu truyện theo phong cách tâm lí, không áp theo thứ tự thời gian mà bước đầu truyện bởi tiếng chửi đổng của Chí vừa gây sự chú ý, tò mò cho những người đọc, vừa nhấn mạnh cái bi kịch đau khổ của Chí. Đồng thời, lời văn nói chuyện nửa thẳng cũng đóng góp phần tạo nên sự cuốn hút của câu chuyện: vào tác phẩm, bao gồm đoạn là lời tín đồ kể chuyện hoàn toàn; cũng có đoạn công ty văn như hóa trang vào nhân vật, tạo nên đoạn văn như thể lời của thiết yếu nhân đồ vật tự đề cập chuyện mình khiến cho người phát âm thực sự tìm hiểu được chiều sâu trung khu hồn nhân vật. “Đôi mắt” đầy tình tín đồ của phái nam Cao cùng với tài năng nghệ thuật của ông đã chuyển “Chí Phèo” vào sản phẩm những kiệt tác văn xuôi hiện tại đại.

Tóm lại, truyện ngắn “Chí Phèo” đã miêu tả sinh động cốt truyện tâm trạng của Chí Phèo từ bỏ sau khi gặp gỡ thị Nở.

Xem thêm: Bạn Đã Biết: Cổng Hdmi Mhl Là Gì, Hdmi (Mhl) Là Gì

Qua đó, công ty văn trình bày tình yêu thương, sự đồng cảm sâu sắc với trả cảnh bi tráng của bạn nông dân trong thôn hội cũ, đồng thời khẳng định và tin yêu vào bản chất lương thiện giỏi đẹp của họ. Đó cũng đó là tư tưởng nhân đạo sâu sắc, mới lạ của phái nam Cao trong cái văn học hiện nay thực vn giai đoạn 1930 – 1945. Truyện ngắn này đã chuyển tên tuổi nam giới Cao vào hàng gần như nhà văn lúc này xuất nhan sắc của nền văn học tiến bộ Việt Nam.